Bạn bè hỏi sao Tết ít thấy tôi đăng gì trên mạng xã hội, có khi cả ngày chẳng đọc tin nhắn trong các group chat. Tôi chỉ cười, nói ngắn gọn: “Tôi bận. Bận ăn Tết ngoài đời thực, bận ra vườn nhặt nắng gom Xuân”.
Vườn rau của mẹ tôi
Là một nhà sáng tạo và quản lý nội dung trên mạng xã hội, công việc buộc tôi phải liên tục “online”. Điện thoại gần như là vật bất ly thân. Những âm báo tin nhắn, những thao tác quẹt màn hình liên tục để “bắt trend”, tương tác với khách hàng là nhịp sống mỗi ngày của tôi.
Thế nhưng, cứ đến dịp Tết, tôi lại gần như “lặn” mất tăm trên “cõi mạng”. Đó là những ngày tôi được trở về quê, tạm gác lại mọi bộn bề phố thị để sống chậm lại. Thay vì dán mắt vào màn hình, tôi dành thời gian quan sát, lắng nghe nhiều hơn những thanh âm từ khu vườn và mảnh đất đã nuôi tôi khôn lớn.
Bố mẹ tôi là những nông dân quanh năm gắn bó với vườn tược. Gần Tết là thời gian cao điểm nhất với những chuyến hàng ngược xuôi. Những ngày này, mảnh vườn của mẹ xanh mướt thêm màu rau mùi, thì là, xà lách, bắp cải… Thiên nhiên ưu ái cho mảnh đất quê tôi khí hậu ôn hòa. Cuối năm, tiết trời se lạnh nhưng vẫn có nắng ấm chan hòa, khiến vạn vật sinh sôi, lòng người hân hoan.
Bố tôi lặt lá mai
Sáng sớm, sương còn đọng trên lá rau, mặt trời đã rắc xuống những tia nắng đầu ngày lấp lánh đầy sức sống. Vác rổ dạo một vòng quanh vườn, thể nào tôi cũng thu hoạch đủ nguyên liệu cho một bữa cơm thịnh soạn, tươi ngon. Năm nào cũng vậy, mẹ luôn chừa lại vài luống rau góc vườn để nhà ăn và đem biếu anh em, hàng xóm lấy thảo.
Bận rộn đến tối mịt, vậy mà mẹ vẫn kịp ươm một vườn vạn thọ, hướng dương rực rỡ đủ màu. Vài chậu hoa được bày trước hiên nhà để tô điểm sắc xuân, vài chậu mang ra mộ ông bà, số còn lại mẹ đem tặng bà con xóm làng để hương xuân lan tỏa khắp ngõ nhỏ.
Còn bố tôi, ông tranh thủ mọi phút giây thư thả để hái lá, chăm chút cho từng cội mai già. Năm nay trời lạnh hơn, nhiều đêm bố mất ngủ vì lo mai không nở kịp. Cây mai là vậy, cả năm sống lặng lẽ chẳng mấy ai chú ý với lớp lá xanh xám, thân cây xù xì. Nhưng rồi, chỉ cần trút bỏ lớp áo úa vàng cũ kỹ, hứng trọn những giọt sương mai và vạt nắng vàng, nụ hoa sẽ kiêu hãnh kết chùm.
Sau ngày 23 cúng đưa ông Táo, tháng ngày trôi đi vùn vụt, không khí Tết đã lấp ló nơi hiên nhà. Mỗi tối, mẹ lại bày biện làm một món đồ Tết. Chị em tôi lúc đầu hay cằn nhằn sợ mẹ đau lưng, mệt mỏi. Miệng nói vậy nhưng tay vẫn xúm vào làm. Hôm nhặt kiệu, bóc hành, hôm thì cạy dừa sên mứt, bữa lại cắt lá, chẻ lạt.
Quây quần xem mẹ gói bánh chưng
Bố mẹ tôi là người gốc Bắc nên mâm cỗ Tết trong nhà lúc nào cũng không thể thiếu bánh chưng và giò thủ. Lá dong, lá chuối có sẵn ngoài vườn; gạo nếp, đậu xanh, thịt heo thì mua từ những nhà hàng xóm quen. Ngẫm lại, Lang Liêu quả là biết tận dụng “cây nhà lá vườn”, gói gọn mọi tinh hoa đất trời trong chiếc bánh hình vuông.
Thường cứ 28 Tết nhà tôi lại đỏ lửa nấu bánh. Hàng xóm ra vào góp chuyện rôm rả, trẻ con lăng xăng háo hức ngồi xem, chờ dư chút gạo để tập gói vài chiếc bánh “cóc” bé xinh. Niềm vui giản dị vậy thôi mà khiến tôi chẳng còn thời giờ hay tâm trí nào để nhớ đến chiếc điện thoại.
Có những buổi sáng trong trẻo, tôi lấy chiếc xe Cub già nua của bố chạy một vòng quanh thị trấn. Tôi đi qua những con đường tuổi thơ, này là ngôi trường tiểu học lợp ngói đỏ, kia là căn nhà bằng gỗ cuối xóm có cội mai già vàng rực.
Thỉnh thoảng, tôi lại bắt gặp vài đoạn đường đất đỏ bazan – màu đất đặc trưng của miền cao nguyên nắng gió quê tôi. Hai bên đường, những lô cao su vừa bước qua mùa cạo rụng lá, chồi non xanh biếc mơn mởn nhú lên trên cành như lộc Xuân của đất trời.
Dừng chân ở cuối một con đường, mùi thơm dịu thoang thoảng khiến tôi reo lên thích thú: “một vườn điều đang độ chín”. Trên cây, quả sai lúc lỉu; dưới đất, quả vàng, quả đỏ rụng đầy chưa kịp nhặt.
Quét ngõ đón Xuân
Trên những sườn đồi dốc cao chót vót, nơi tưởng chừng cằn cỗi nhất, cây điều vẫn kiên cường bám rễ sâu vào lòng đất. Điều ra hoa vào mùa xuân, từ lúc đơm bông đến khi kết quả chín rụng chỉ vỏn vẹn chừng hai tháng. Mới hôm nào đi ngang còn thấy ong lượn thụ phấn, ngoảnh đi ngoảnh lại quả chín đã thắp lửa cam, lửa vàng rực sáng cả khu vườn. Năm nay điều chín sớm lại được giá.
Khắp các triền đồi, tiếng nói cười của người dân rộn rã. Trong cái hối hả của những ngày giáp Tết, đong đầy cả niềm vui của một mùa màng bội thu.
Tết ở quê cuốn tôi vào sự bận rộn từ sáng sớm đến tận đêm khuya nhưng kỳ lạ thay, tôi không hề thấy mệt mỏi. Đổi lại là cảm giác chộn rộn, nô nức trong từng nhịp thở. Đó là tiếng chổi tre quét lá khô xạc xào trước ngõ, là tiếng xe ba gác chở hoa Tết chạy máy giòn tan khắp xóm.
Nhà tôi nằm trong một ngõ nhỏ, chung con đường rợp bóng cao su với hai nhà hàng xóm. Cứ độ giáp Tết, lũ trẻ xa nhà trở về lại rủ nhau dậy sớm. Mỗi người một tay, đứa quét dọn, người đốt lá, rủ nhau treo cờ Tổ quốc đỏ rực, sáng bừng cả một góc trời.
Mùa xuân trước thềm nhà
Buổi chiều cuối năm, đứng giữa khu vườn lộng gió ngắm muôn hoa khoe sắc, tôi hít một hơi thật sâu. Tôi nghe rõ mùi đất ngai ngái, mùi hoa ngạt ngào và cả mùi của nhựa sống đang âm thầm sinh sôi. Cây mai của bố sau bao ngày ngủ vùi cũng bắt đầu bung những nụ vàng ươm đầu tiên. Và cứ thế, “Xuân gọi bầu trời nhuộm nắng, xuân mời mặt đất nở hoa”!
https%3A%2F%2Fnld.com.vn%2Fcuoc-thi-tet-xanh-bo-dien-thoai-xuong-toi-ra-vuon-nhat-nang-gom-xuan-196260219151246301.htm
Địa chỉ Mua hàng Iphone, Macbook, Ipad, Apple Watch chính hãng Uy tín nhất, dẫn đầu, được số đông khách hàng chọn lựa: Thế Giới Di Động 127 Trần Hưng Đạo (đối diện Bến xe TP Đồng Hới), tỉnh Quảng Bình
